Cần bán Mới có dòng nam châm OriFanCol mới ra còn chất lượng hơn cả nam châm Neo?

Thảo luận trong 'Loa, dàn âm thanh, karaoke' bắt đầu bởi xebmb323, 27/12/18.

  1. Tỉnh/Thành:

    Tây Bắc Bộ
  2. Tình trạng:

    Đã bán
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0987106888
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    27/12/18, 26 Trả lời, 140 Đọc
  1. himhthanh664

    himhthanh664 New Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,892.80
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    [​IMG]
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    [​IMG]
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    [​IMG]
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.
  2. himhthanh664

    himhthanh664 New Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,892.80
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    [​IMG]
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    [​IMG]
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    [​IMG]
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.
  3. himhthanh664

    himhthanh664 New Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,892.80
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    [​IMG]
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    [​IMG]
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    [​IMG]
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.
  4. thamhminh525

    thamhminh525 New Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,728.54
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    [​IMG]
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    [​IMG]
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    [​IMG]
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.
  5. himhthanh664

    himhthanh664 New Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,892.80
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi 32 tuổi. Tôi và chồng là bạn học chung lớp cấp 3. Tôi là hoa khôi của lớp, nhà giàu, còn anh không đẹp trai, nhà nghèo nhưng nói chuyện có duyên. Gia đình tôi trí thức nên từ nhỏ tôi đã được giáo dục rất khắt khe. Mặc cho bao người theo đuổi, tôi cũng không nghĩ về tình cảm, chỉ lo học với mong muốn đỗ vào trường đại học danh tiếng. Tôi luôn thần tượng ba mình. Ông là một người thành đạt, yêu thương vợ con. Đến một ngày, mẹ phát hiện ba ngoại tình với gái bia ôm. Ông tội nghiệp và thương cho hoàn cảnh của cô gái ấy nên kiên quyết đòi ly dị để được bảo vệ và chăm sóc cho cô ta. Mẹ tôi đau khổ níu kéo nhưng không được, đành bất lực ly hôn. Thời gian đó, tôi cảm thấy sốc, đau đớn vô cùng, một người ba mà mình thần tượng lại bỏ cả gia đình vì một cô gái không ra gì. Từ đó tôi đâm ra chán nản, mất niềm tin và muốn bỏ học.

    Anh biết tôi buồn khóc nên tâm sự và động viên tôi. Nhờ có anh, tôi tạm quên nỗi đau về gia đình, chú tâm vào học hành. Tôi đỗ vào trường danh tiếng còn anh học khối kỹ thuật. Chúng tôi chính thức quen nhau từ thời sinh viên. Tôi yêu anh vì tìm thấy ở anh sự bình yên, ấm áp, quan tâm, chu đáo. Anh rất yêu tôi, luôn tôn trọng và giữ gìn cho tôi đến ngày cưới.

    Ra trường tôi nhanh chóng tìm được công việc với vị trí tốt và mức lương cao. Còn anh thì làm kỹ thuật rất vất vả với mức lương thấp. Quanh tôi có nhiều người thành đạt theo đuổi nhưng tôi đều từ chối, vẫn chung thủy với anh. Nhiều người ngạc nhiên hỏi vì sao tôi lại chọn anh trong khi có nhiều người có địa vị yêu tôi. Tôi nghĩ vì mình tin tưởng tình yêu của anh dành cho mình, và tôi cũng từng chứng kiến nhiều đàn ông thành đạt ngoại tình nên rất sợ những người có địa vị cao, mà trong đó có ba tôi. Bởi vậy tôi đã chọn anh và kết hôn.

    Sau khi tôi cưới, mẹ qua Mỹ định cư với gia đình chị gái tôi. Mẹ để lại cửa hàng kinh doanh cho hai vợ chồng. Anh nghỉ việc về tiếp quản kinh doanh cửa hàng. Còn tôi sau đó có thai, chấp nhận nghỉ việc để lui về làm hậu phương cho chồng, chăm sóc con cái. Vợ chồng tôi rất hạnh phúc, chưa bao giờ cãi nhau. Khi anh làm điều gì sai, tôi đều nhỏ nhẹ tâm sự, chưa bao giờ lớn tiếng với chồng, luôn chăm lo cho anh từ miếng ăn giấc ngủ, làm tốt vai trò người vợ người mẹ, chưa từng làm gì sai trái, lỗi đạo vợ chồng.

    Đến một ngày, kế bên cửa hàng của vợ chồng tôi mở quán cà phê. Từ chủ quán đến tiếp viên, ai cũng ăn mặc mát mẻ. Tình cờ tôi đến thăm chồng, thấy anh không ở cửa hàng mà ngồi bên quán cà phê cùng cô chủ quán. Tôi không nói gì, chỉ im lặng về nhà. Tối đó, tôi nhắc khéo anh, kể cho anh nghe rất nhiều gia đình tan nát cũng chỉ vì chồng quen gái bia ôm, bán cà phê, trong đó có ba tôi. Tôi khuyên anh phải thận trọng, đừng bao giờ coi thường bất cứ ai và điều gì. Anh nói mình chỉ mệt và ngồi uống nước, không bao giờ thích con gái bán cà phê vì anh có tư cách và đạo đức. Anh còn nói cưới được tôi là phước đức bao đời của anh nên không dại gì đánh mất. Tôi nói mình từng tổn thương vì chuyện của ba, nên anh đừng bao giờ làm tôi tổn thương lần nữa, chuyện gì tôi cũng có thể tha thứ nhưng ngoại tình thì không bao giờ. Anh hứa sẽ không làm tôi tổn thương và tôi tin anh.

    Một hôm, anh bảo đi sinh nhật bạn về trễ. Tôi gọi nhưng anh không nghe máy, đến một giờ sáng mới về. Tôi hỏi thì anh nói say quá nên vào khách sạn ngủ quên, khi tỉnh dậy mới về nhà được. Sau này, tôi điều tra thì biết ngày hôm đó anh đi sinh nhật cô chủ quán. Kiểm tra tài khoản, tôi thấy anh mua áo quần đắt tiền tặng cô ấy. Tôi đã hẹn anh ra ngoài nói chuyện. Anh thừa nhận hôm đó quá say, không làm chủ được bản thân và mong tôi tha thứ. Tôi không chấp nhận. Anh nói tôi hãy tha thứ vì con, anh không muốn con phải sống xa cha. Tôi vẫn không chấp nhận vì nghĩ nếu anh biết thương con và quý trọng gia đình thì đã không làm vậy.

    Tôi tâm sự với mẹ và chị ở Mỹ. Hai người đều khuyên tôi nên ly hôn, vì đã một lần thì không có gì đảm bảo anh sẽ không làm vậy nữa. Mẹ nói tôi và con qua Mỹ sống. Gia đình chị tôi đang có công ty kinh doanh riêng. Tôi qua đó có thể làm cho công ty của chị. Tôi rất giỏi tiếng Anh nên không lo không hội nhập được. Tài sản trước hôn nhân đều do mẹ tôi đứng tên. Mẹ nói tôi có thể bán đi để mua nhà riêng cho mẹ con tôi bên Mỹ.

    Tôi ly thân và dọn ra sống riêng cùng con. Hiện tôi đã thuê luật sư, nhờ làm thủ tục đơn phương ly hôn, đang chờ ngày ra tòa. Hàng ngày, anh vẫn không ngừng gọi điện, nhắn tin níu kéo. Tôi đau khổ, vẫn rất yêu anh, lòng tôi nhói đau khi nghĩ về những ngày tháng hạnh phúc nhưng không thể tha thứ cho anh được, tôi không còn niềm tin ở anh.

    Tôi kể nhiều về mình không phải vì quá tự tin mà mong muốn mọi người hiểu hoàn cảnh của tôi. Ai cũng nghĩ chồng ngoại tình chắc do vợ sau sinh xấu xí hay do người vợ không ra gì, không biết quan tâm chồng. Nhưng trong mắt mọi người, tôi vẫn rất xinh và là mẫu phụ nữ của gia đình. Tôi nhớ câu nói của một người bạn, cũng là người đàn ông rất thành đạt, trước khi tôi kết hôn, anh ấy khuyên tôi không nên tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và nói: "Tất cả đàn ông đều ngoại tình, chỉ có người bị phát hiện và người chưa bị phát hiện thôi". Có phải điều bạn tôi nói là sự thật? Mong nhận được sự chia sẻ của mọi người.
  6. himhthanh664

    himhthanh664 New Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,892.80
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi 32 tuổi. Tôi và chồng là bạn học chung lớp cấp 3. Tôi là hoa khôi của lớp, nhà giàu, còn anh không đẹp trai, nhà nghèo nhưng nói chuyện có duyên. Gia đình tôi trí thức nên từ nhỏ tôi đã được giáo dục rất khắt khe. Mặc cho bao người theo đuổi, tôi cũng không nghĩ về tình cảm, chỉ lo học với mong muốn đỗ vào trường đại học danh tiếng. Tôi luôn thần tượng ba mình. Ông là một người thành đạt, yêu thương vợ con. Đến một ngày, mẹ phát hiện ba ngoại tình với gái bia ôm. Ông tội nghiệp và thương cho hoàn cảnh của cô gái ấy nên kiên quyết đòi ly dị để được bảo vệ và chăm sóc cho cô ta. Mẹ tôi đau khổ níu kéo nhưng không được, đành bất lực ly hôn. Thời gian đó, tôi cảm thấy sốc, đau đớn vô cùng, một người ba mà mình thần tượng lại bỏ cả gia đình vì một cô gái không ra gì. Từ đó tôi đâm ra chán nản, mất niềm tin và muốn bỏ học.

    Anh biết tôi buồn khóc nên tâm sự và động viên tôi. Nhờ có anh, tôi tạm quên nỗi đau về gia đình, chú tâm vào học hành. Tôi đỗ vào trường danh tiếng còn anh học khối kỹ thuật. Chúng tôi chính thức quen nhau từ thời sinh viên. Tôi yêu anh vì tìm thấy ở anh sự bình yên, ấm áp, quan tâm, chu đáo. Anh rất yêu tôi, luôn tôn trọng và giữ gìn cho tôi đến ngày cưới.

    Ra trường tôi nhanh chóng tìm được công việc với vị trí tốt và mức lương cao. Còn anh thì làm kỹ thuật rất vất vả với mức lương thấp. Quanh tôi có nhiều người thành đạt theo đuổi nhưng tôi đều từ chối, vẫn chung thủy với anh. Nhiều người ngạc nhiên hỏi vì sao tôi lại chọn anh trong khi có nhiều người có địa vị yêu tôi. Tôi nghĩ vì mình tin tưởng tình yêu của anh dành cho mình, và tôi cũng từng chứng kiến nhiều đàn ông thành đạt ngoại tình nên rất sợ những người có địa vị cao, mà trong đó có ba tôi. Bởi vậy tôi đã chọn anh và kết hôn.

    Sau khi tôi cưới, mẹ qua Mỹ định cư với gia đình chị gái tôi. Mẹ để lại cửa hàng kinh doanh cho hai vợ chồng. Anh nghỉ việc về tiếp quản kinh doanh cửa hàng. Còn tôi sau đó có thai, chấp nhận nghỉ việc để lui về làm hậu phương cho chồng, chăm sóc con cái. Vợ chồng tôi rất hạnh phúc, chưa bao giờ cãi nhau. Khi anh làm điều gì sai, tôi đều nhỏ nhẹ tâm sự, chưa bao giờ lớn tiếng với chồng, luôn chăm lo cho anh từ miếng ăn giấc ngủ, làm tốt vai trò người vợ người mẹ, chưa từng làm gì sai trái, lỗi đạo vợ chồng.

    Đến một ngày, kế bên cửa hàng của vợ chồng tôi mở quán cà phê. Từ chủ quán đến tiếp viên, ai cũng ăn mặc mát mẻ. Tình cờ tôi đến thăm chồng, thấy anh không ở cửa hàng mà ngồi bên quán cà phê cùng cô chủ quán. Tôi không nói gì, chỉ im lặng về nhà. Tối đó, tôi nhắc khéo anh, kể cho anh nghe rất nhiều gia đình tan nát cũng chỉ vì chồng quen gái bia ôm, bán cà phê, trong đó có ba tôi. Tôi khuyên anh phải thận trọng, đừng bao giờ coi thường bất cứ ai và điều gì. Anh nói mình chỉ mệt và ngồi uống nước, không bao giờ thích con gái bán cà phê vì anh có tư cách và đạo đức. Anh còn nói cưới được tôi là phước đức bao đời của anh nên không dại gì đánh mất. Tôi nói mình từng tổn thương vì chuyện của ba, nên anh đừng bao giờ làm tôi tổn thương lần nữa, chuyện gì tôi cũng có thể tha thứ nhưng ngoại tình thì không bao giờ. Anh hứa sẽ không làm tôi tổn thương và tôi tin anh.

    Một hôm, anh bảo đi sinh nhật bạn về trễ. Tôi gọi nhưng anh không nghe máy, đến một giờ sáng mới về. Tôi hỏi thì anh nói say quá nên vào khách sạn ngủ quên, khi tỉnh dậy mới về nhà được. Sau này, tôi điều tra thì biết ngày hôm đó anh đi sinh nhật cô chủ quán. Kiểm tra tài khoản, tôi thấy anh mua áo quần đắt tiền tặng cô ấy. Tôi đã hẹn anh ra ngoài nói chuyện. Anh thừa nhận hôm đó quá say, không làm chủ được bản thân và mong tôi tha thứ. Tôi không chấp nhận. Anh nói tôi hãy tha thứ vì con, anh không muốn con phải sống xa cha. Tôi vẫn không chấp nhận vì nghĩ nếu anh biết thương con và quý trọng gia đình thì đã không làm vậy.

    Tôi tâm sự với mẹ và chị ở Mỹ. Hai người đều khuyên tôi nên ly hôn, vì đã một lần thì không có gì đảm bảo anh sẽ không làm vậy nữa. Mẹ nói tôi và con qua Mỹ sống. Gia đình chị tôi đang có công ty kinh doanh riêng. Tôi qua đó có thể làm cho công ty của chị. Tôi rất giỏi tiếng Anh nên không lo không hội nhập được. Tài sản trước hôn nhân đều do mẹ tôi đứng tên. Mẹ nói tôi có thể bán đi để mua nhà riêng cho mẹ con tôi bên Mỹ.

    Tôi ly thân và dọn ra sống riêng cùng con. Hiện tôi đã thuê luật sư, nhờ làm thủ tục đơn phương ly hôn, đang chờ ngày ra tòa. Hàng ngày, anh vẫn không ngừng gọi điện, nhắn tin níu kéo. Tôi đau khổ, vẫn rất yêu anh, lòng tôi nhói đau khi nghĩ về những ngày tháng hạnh phúc nhưng không thể tha thứ cho anh được, tôi không còn niềm tin ở anh.

    Tôi kể nhiều về mình không phải vì quá tự tin mà mong muốn mọi người hiểu hoàn cảnh của tôi. Ai cũng nghĩ chồng ngoại tình chắc do vợ sau sinh xấu xí hay do người vợ không ra gì, không biết quan tâm chồng. Nhưng trong mắt mọi người, tôi vẫn rất xinh và là mẫu phụ nữ của gia đình. Tôi nhớ câu nói của một người bạn, cũng là người đàn ông rất thành đạt, trước khi tôi kết hôn, anh ấy khuyên tôi không nên tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và nói: "Tất cả đàn ông đều ngoại tình, chỉ có người bị phát hiện và người chưa bị phát hiện thôi". Có phải điều bạn tôi nói là sự thật? Mong nhận được sự chia sẻ của mọi người.
  7. hoangluyen024

    hoangluyen024 New Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,403.94
    Như Dân trí đã đưa tin, khi tiến hành kiểm tra quán Karaoke H2 tại phường Trưng Trắc (Phúc Yên), Công an TP Phúc Yên (Vĩnh Phúc) đã phát hiện 9 đối tượng gồm 5 nam và 4 nữ đang sử dụng trái phép chất ma túy. Trong số những người bị xử lý về hành vi sử dụng ma tuý có nam diễn viên Huỳnh Tuấn A. (SN 1996, trú tại Sóc Sơn, Hà Nội, có biệt danh là “Cu Thóc”). chuyển nhà thành hưng
    [​IMG]
    “Cu Thóc” (thứ 2, bên trái) cùng nhóm bạn tại cơ quan công an (Ảnh: Lan Hương).
    Theo cơ quan điều tra, kết quả kiểm tra, có 8/9 người dương tính với chất ma túy. Danh tính các đối tượng là: Phan Văn D. (SN 1965), Nguyễn Ngọc C. (SN 1984), Dương Thị T. (SN 1982), cùng trú tại tỉnh Quảng Ninh; Nguyễn Minh V. (SN 1987, trú tại tỉnh Bắc Ninh), Huỳnh Tuấn A. (SN 1996, trú tại huyện Sóc Sơn, Hà Nội), Đỗ Thị T. (SN 1987, trú tại tỉnh Thanh Hóa); Bùi Nữ Thanh T. (SN 1995) và Dương Thị Thanh H. (SN 2002), cùng trú tại tỉnh Vĩnh Phúc. taxi tải thành hưng

    Tại cơ quan điều tra, bước đầu nhóm đối tượng khai nhận, sau khi đi du lịch ở Lào Cai về, 5 người trong nhóm của Dương Thị T. đã rủ nhóm của “Cu Thóc” tổ chức ăn uống rồi di chuyển đến quán Karaoke H2.

    Đáng chú ý, theo lời khai ban đầu của “Cu Thóc” với cơ quan chức năng, vào năm 2016, bản thân anh đã từng sử dụng các loại ma túy như: cần sa, kẹo, ke (dạng ma túy tổng hợp).

    Trong phòng hát, D. có mang theo cần sa nên đã bỏ vào tẩu và hút cùng “Cu Thóc”. Riêng ma túy ketamin là của V. mang theo để sử dụng.

    Theo quy định, hành vi sử dụng trái phép chất ma túy của các đối tượng nêu trên là vi phạm hành chính. Chính vì vậy, sau khi ra quyết định xử phạt, cơ quan điều tra đã để các đối tượng được ra về.

Chia sẻ trang này